Hồ Văn Quý là ai? Founder HADOSA và hành trình từ tay trắng đến thương hiệu trang sức phong thủy giữ nghề Việt

Có một kiểu người dành rất nhiều năm để làm cho giấc mơ của người khác thành hình. Họ đến sớm, về muộn, dốc hết sức mình cho một cái tên không phải của mình — rồi tới một ngày ngẩng lên, thấy công ty đã lớn, còn bản thân thì vẫn tay trắng. Người tôi muốn kể hôm nay đã từng đứng đúng ở chỗ đó.

Anh tên là Hồ Văn Quý, sinh năm 1990 ở Nghệ An, người sáng lập Công ty TNHH Trang Sức và Phụ Kiện Đăng Triều cùng thương hiệu trang sức HADOSA. Tôi kể chuyện của Quý ở đây không phải để dựng một hình mẫu hào nhoáng cho anh chị ngước nhìn. Tôi kể vì khi nghe câu hỏi đã khiến người em này rẽ hẳn một hướng đời, tôi lặng đi một chút — vì đó gần như là câu hỏi của chính tôi, chỉ khác cái nghề.

Bởi câu hỏi ấy, tôi tin, nhiều anh chị cũng đang mang trong lòng: mình cần mẫn xây dựng cho công ty người ta, cho ước mơ người ta — nhưng ước mơ của riêng mình, đã bao giờ mình dám bắt tay vào chưa? Nếu vừa đọc mà anh chị thấy lòng gợn lên một chút, thì xin nói ngay: anh chị không lạc lõng đâu. Quý đã từng đứng ở đúng chỗ ấy. Và cả tôi nữa.

Đứa trẻ Nghệ An lớn lên giữa những gánh hàng tinh mơ

Quý không đến với kinh doanh bằng một cú may mắn. Anh ngấm nó từ trong máu, từ rất sớm.

Anh sinh ra ở Nghệ An, vùng quê hiếu học và kiên cường, trong một gia đình mà gần như ai cũng buôn bán, tần tảo. Anh hay nhắc về những buổi sáng quê nhà khi trời chưa tỏ mặt người, cả họ hàng hai bên đã quẩy gánh rau ra chợ đầu mối — những người cô, người dì lấy công làm lãi, lấy chữ tín giữ khách. Lớn lên giữa những gánh hàng tinh mơ ấy, anh ngấm cái nết cần cù và tinh thần tự lực lúc nào không hay. Tôi đọc chi tiết này và mỉm cười, vì tôi tin những giá trị bền nhất trong một con người thường được gieo từ chỗ giản dị như thế — không phải trên giảng đường, mà bên gánh hàng của mẹ.

Có một điều ở cậu bé Quý ngày ấy mà tôi thấy đáng chú ý: anh vốn là đứa thích tụ tập bạn bè, mê thể thao, mê võ karatedo, và đặc biệt thích đứng ra tổ chức, dẫn dắt. Cái chất thích kết nối và dẫn dắt mọi người đó theo anh tới tận bây giờ — nó giải thích vì sao sau này, khi đã có nghề, điều anh nghĩ tới không chỉ là bán một món hàng, mà là dẫn cả một đội nhóm, giữ cả một nghề.

Mười năm xây giấc mơ cho người khác — và câu hỏi kéo anh dừng lại

Đây là chỗ tôi thấy Quý và tôi là hai người đi chung một hướng, dù hai nghề khác hẳn nhau.

Sau bốn năm học ở Hà Nội, Quý dành khoảng mười năm làm việc hết mình cho doanh nghiệp của người quen. Anh cống hiến thật, làm tốt thật. Nhưng rồi tới một thời điểm, anh nhìn lại và thấy một sự thật khiến mình chững lại: bao nhiêu năm nỗ lực, anh vẫn chưa có gì trong tay, chưa thấy một tương lai rõ ràng cho riêng mình. Anh viết rất thẳng rằng mình nhận ra đang dồn sức xây giấc mơ cho người khác, còn bản thân thì vẫn đứng nguyên chỗ cũ.

Anh chị biết không, tôi đọc câu đó mà thấy như đọc lại nhật ký của chính mình. Tôi hơn hai mươi năm dựng hệ thống nhân sự cho các tập đoàn. Đến một ngày, tôi khựng lại với câu hỏi: tất cả những gì tôi xây cho tập đoàn, nếu đem xây cho chính mình thì sao? Quý cũng đi qua đúng khúc quanh ấy, chỉ khác là ở tuổi ba mươi và ở một cái nghề hoàn toàn khác. Năm 2020, anh quyết định ra đi để tự dựng doanh nghiệp của riêng mình.

Đó là một quyết định không dễ. Thứ anh có khi bắt đầu không phải vốn liếng hay quan hệ, mà — như anh nói — là “một khát khao cháy bỏng muốn thay đổi, và một niềm tin rằng mình xứng đáng với những điều tốt đẹp, bằng chính đôi tay lao động của mình.” Câu hỏi bước ngoặt ấy nghe nhẹ, nhưng anh chị nào từng ôm nó rồi đều biết, nó không để mình yên. Nó buộc người ta phải chọn: hoặc lờ đi và đi tiếp con đường quen, hoặc trả lời nó bằng hành động. Quý chọn vế thứ hai.

Bắt đầu lại từ con số 0, và bài học “thành công cũ không bảo chứng cho chặng đường mới”

Nếu ai đó nghĩ rằng một người từng làm tốt việc cho công ty lớn thì ra riêng ắt sẽ thuận buồm, thì câu chuyện của Quý sẽ chỉnh lại điều đó.

Anh bắt đầu đúng nghĩa tay trắng: không vốn, không mối quan hệ, không khách hàng. Và bài học lớn nhất của giai đoạn ấy, anh gọi tên rất tỉnh táo: thành công trong quá khứ không hề bảo chứng cho thành công ở chặng đường mới. Anh từng ngây thơ tin rằng cứ giỏi việc cũ là sẽ ổn. Thực tế dạy anh một bài học khác — không ai biết tới mình, anh phải học lại gần như từ đầu.

Điều tôi trân trọng ở người em này là cách anh phản ứng với cái khó. Anh không than. Anh nhận ra muốn đi xa thì phải chuẩn bị kiến thức cho tử tế, phải hiểu sâu thị trường, hiểu từng nhóm khách, và phải thành thật nhìn ra điểm mạnh điểm yếu của chính mình để khắc phục. Từ đó anh tự mày mò học trên internet, tham gia các khóa huấn luyện phát triển bản thân, học từ những người thầy đi trước. Chính giai đoạn khó khăn ấy — anh nói — đã tôi luyện cho anh sự bền bỉ mà về sau trở thành vốn quý nhất. Tôi tin điều đó, vì tôi cũng từng phải chờ gần một năm mới có người khách đầu tiên. Sự bền bỉ không phải là thứ trời cho; nó là thứ được rèn ra trong những tháng ngày chưa ai nhìn thấy mình.

Vì sao anh chọn nghề khó: giữ nghề Việt, và chọn nói thật giữa một thị trường “mỗi nơi một giá”

Đây là chỗ tôi thấy con người Quý đẹp nhất, vì nó nhất quán từ trong ra ngoài.

Anh sáng lập Công ty Đăng Triều và phát triển thương hiệu HADOSA, chuyên về trang sức phong thủy, trang sức tâm linh và các sản phẩm mỹ nghệ thủ công. Nhưng nếu chỉ dừng ở “bán trang sức” thì tôi đã không viết bài này. Điều khiến tôi tin vào anh là cái mong muốn lớn hơn cả chuyện bán một sản phẩm: anh muốn tôn vinh và giữ gìn nghề thủ công truyền thống của người Việt, tạo sinh kế bền vững cho những người thợ làng nghề, và đưa tinh hoa của bàn tay Việt đi xa hơn. Anh hay nói vẻ đẹp thật sự nằm ở chiều sâu giá trị, chứ không ở sự hào nhoáng nhất thời.

Và đây mới là chỗ khó. Anh chị nào từng đi mua vòng cẩm thạch hẳn đều gặp cảnh này: cùng một chiếc vòng mà mỗi nơi một giá, người bán thì nói chữ khó hiểu, còn mình thì nơm nớp không biết thật hay giả, hợp hay không hợp. Giữa một thị trường như thế, Quý chọn con đường khó mà thẳng thắn: niêm yết giá công khai để khách không phải trả giá và không sợ mua hớ, kèm giấy kiểm định cho sản phẩm để khách cầm được bằng chứng trên tay thay vì nghe lời hứa suông. Với tôi, chọn minh bạch trong một ngành quen mập mờ là một lựa chọn đạo đức, chứ không đơn thuần là chiến thuật bán hàng — và nó nói lên rất nhiều về người đứng sau thương hiệu.

Cái tinh thần “cho đi giá trị thật trước” ấy còn thể hiện ở một việc nhỏ mà tôi quý: mười năm kinh nghiệm chọn đá, phân biệt thật giả, xem màu hợp mệnh, anh không giữ khư khư. Anh gói lại thành một cuốn cẩm nang và tặng miễn phí cho bất kỳ ai muốn tự tin chọn đúng — để một người chưa từng mua gì của anh vẫn có thể mang về thứ hữu ích. Tôi xin nói thêm một điều cho công tâm: những quan niệm về mệnh, về màu sắc hợp người trong phong thủy là niềm tin truyền thống, mỗi người tin tới đâu là tùy tâm; nhưng việc một người bán chịu bỏ công dạy khách cách tự bảo vệ mình khỏi mua hớ, mua nhầm — thì đó là chuyện tử tế có thật, đo được, chạm được.

Đường chạy marathon và thương trường: một người kỷ luật đến tận cùng

Đường chạy và thương trường giống nhau ở một điểm: đều cần bền bỉ, kỷ luật, và một cái đầu tỉnh táo để đi từng bước mà không bỏ cuộc.

Nếu chỉ nhìn Quý qua thương hiệu, anh chị sẽ bỏ lỡ phần con người mà tôi tin là gốc rễ của mọi thứ anh làm được.

Anh mê thể thao từ nhỏ — bóng đá, bơi lội, chạy bộ. Có một kỷ niệm anh kể mà tôi nghe xong cứ nhớ mãi: năm 2010, nhân đại lễ 1000 năm Thăng Long, anh đạp xe xuyên Việt từ Thành phố Hồ Chí Minh ra Hà Nội cùng hơn 500 sinh viên cả nước. Về sau anh theo đuổi chạy bộ nghiêm túc và giành huy chương ở nhiều giải marathon, trong đó có những tấm huy chương vàng ở cự ly 42km. Anh nói đường chạy và thương trường giống nhau ở một điểm: cả hai đều cần bền bỉ, cần kỷ luật, và cần một cái đầu tỉnh táo để đi từng bước một mà không bỏ cuộc. Một người dám chạy trọn 42km bằng đôi chân mình thì tôi tin được rằng họ sẽ không bỏ ngang một lời hứa với khách.

Và phía sau mọi nỗ lực ấy là một mái ấm — vợ và hai con nhỏ. Anh nói vui rằng các con cũng là những người thầy của mình, vì nhìn vào chúng, anh lại soi lại bản thân và học cách ra quyết định sáng suốt hơn. Tôi đọc câu đó và gật đầu, vì tôi hiểu: người ngoài nhìn một người sáng lập thì thấy chức danh; người trong cuộc thì biết, đằng sau mỗi quyết định là bao đêm cân não giữa tham vọng và mong muốn giản dị được có mặt lúc gia đình cần.

Nếu phải gói những gì Quý tin vào ba trụ cột, thì đó là: kỷ luật và kiên cường trước khó khăn; chân thành và uy tín, đặt chữ tín lên hàng đầu; và học hỏi không ngừng để bắt kịp thời cuộc. Anh hay tự nhắc mình bằng hình ảnh mài giũa một viên đá thô — kiên nhẫn từng chút, từng chút một, cho tới ngày nó thành đá quý. Với một người làm nghề đá, tôi thấy không có ẩn dụ nào đúng hơn thế cho chính cuộc đời anh.

Vì sao tôi kể câu chuyện này

Tôi không kể ra để tôn ai lên. Tôi kể vì trong hành trình của Quý, tôi soi thấy hành trình của chính mình — và có lẽ của rất nhiều anh chị đang cầm trong tay một nghề, một kỹ năng, nhưng lòng cứ vướng một câu hỏi chưa dám trả lời.

Hai chúng tôi, hai ngành nghề khác hẳn nhau. Tôi hơn hai mươi năm dựng hệ thống nhân sự cho các tập đoàn; Quý mười năm dồn sức cho doanh nghiệp của người khác trước khi tự đứng lên. Nhưng chúng tôi cùng đi qua một điều giống hệt: dành rất nhiều năm để làm cho người khác, tổ chức khác mạnh lên — rồi tới một ngày cùng lặng người tự hỏi một câu như nhau: còn giấc mơ của chính mình, mình đã dám bắt tay vào chưa? Câu hỏi đó không đẩy người ta xuống. Nó mở cho người ta một con đường.

Quý không hứa hẹn phép màu, cũng chẳng vẽ ra chuyện đổi đời sau một đêm — anh làm thật nên anh nói thật: mỗi người một hoàn cảnh, việc thay đổi cần thời gian và cần chính mình bước đi. Nhưng một người đã đi từ con số 0 tới việc phục vụ hơn 15.000 khách hàng khắp cả nước, rồi vẫn chọn cách khó là nói thật và giữ nghề — với tôi, đáng quý hơn mọi lời hô hào.

Nếu anh chị muốn biết Quý đã đi con đường ấy thế nào, tôi để đây trang blog kể về hành trình và cách làm của Hồ Văn Quý. Đọc, rồi thử soi lại chính mình — biết đâu, cái câu hỏi vẫn làm lòng anh chị gợn lên bấy lâu sẽ không còn là gánh nặng, mà trở thành một lời mời bước tới.

Tôi sẵn sàng đi chậm từng bước một, chứ không quay đầu lùi bước — đó là điều Quý sống theo, và cũng là điều tôi muốn gửi lại anh chị hôm nay.


Về nhân vật

Hồ Văn Quý — sinh năm 1990 tại Nghệ An, người sáng lập Công ty TNHH Trang Sức và Phụ Kiện Đăng Triều và thương hiệu trang sức HADOSA, chuyên trang sức phong thủy, tâm linh và mỹ nghệ thủ công. Từ hai bàn tay trắng, anh xây dựng sự nghiệp với mong muốn giữ gìn nghề thủ công Việt, chọn con đường minh bạch — niêm yết giá công khai và kèm giấy kiểm định — giữa một thị trường quen mập mờ.
Blog: hovanquy.vn · Đọc thêm Hồ Văn Quý là ai · Nhận miễn phí ebook “Cẩm Nang Chọn Vòng Cẩm Thạch Theo Mệnh”: quydaquy.vn

Về người viết

Mai Hoàng Thảo Uyên — hơn 20 năm dựng hệ thống nhân sự cho các tập đoàn, nay đồng hành cùng những người phụ nữ làm chủ trên hành trình xây doanh nghiệp mà không đánh mất chính mình. Đọc thêm tại maiuyen.vn/blog.


Bài viết chia sẻ chân dung và quan điểm cá nhân, dựa trên câu chuyện thật của nhân vật. Các quan niệm về mệnh và phong thủy được nhắc đến ở đây là niềm tin văn hóa truyền thống, không phải khẳng định khoa học. Mỗi người có bối cảnh, xuất phát điểm và hoàn cảnh khác nhau; không có công thức chung áp dụng máy móc cho tất cả, và bài viết không hứa hẹn bất kỳ kết quả nhanh chóng nào.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *